GÓC BÀN CÒN VẾT KHẮC TÊN AI
Tôi trở lại – mùa xưa vừa tỉnh giấc,
Ghế đá quen… còn đọng chút hương người.
Bảng vẫn xanh, mà lòng sao se sắt,
Góc bàn này… còn khắc một tên tôi.
Ai đã ngồi, nơi xưa mình vẫn ngồi,
Trang vở mở – chữ nghiêng về ký ức.
Nắng rụng xuống, lăn tròn theo vết mực
Giọt thời gian lấp lánh giữa đôi bờ.
Tôi khẽ chạm, bụi mờ bay theo gió,
Tuổi thơ xưa trôi ngược giữa bàn tay.
Mỗi vân gỗ như nhịp tim còn thở,
Thời gian ơi – ai giữ tuổi thơ này.
Năm tháng ấy, đi qua rồi vẫn nhớ,
Một góc bàn – giữ lại cả trời thơ.
Tên ai khắc – giờ thành tia nắng muộn,
Thắp trong tôi mùa hạ chẳng phai mờ.
(Tác giả: Minh Anh – Lớp 11A4)