EM SỢ...

 

Em sợ mùa hè đến,
Tiếng ve buốt ngang trời,
Phượng rơi như lời tiễn,
Năm tháng hóa xa xôi.

Em sợ giờ tan học,
Áo trắng nhẹ bay qua,
Nắng nghiêng nghiêng trên tóc,
Gió khẽ gọi… chia xa.

Em sợ hàng cây cũ,
Bóng đổ xuống sân trường,
Chỗ mình từng hò hẹn,
Giờ lặng lẽ vô thường.

Em sợ dòng lưu bút,
Nét chữ run trong tay,
Biết đâu mai quên mất,
Một ánh nhìn hôm nay.

Em sợ bàn tay bạn,
Chưa kịp nắm lần sau,
Câu chào nghe nghẹn lại,
Như khói phủ hàng cây.

Em sợ chiều phượng đỏ,
Sợ cơn gió cuối mùa,
Sợ tim mình nhỏ quá,
Giữa ngã rẽ buồn vui.

Nhưng rồi, em khẽ nghĩ:
Nếu chẳng có chia ly,
Làm sao ta biết quý,
Những tháng ngày học thi…

Em sợ rồi sẽ lớn,
Mỗi người một chân trời,
Chỉ mong lòng vẫn nhớ,
Tuổi học trò – xanh tươi.

(Ngọc Minh – 11A3 - Cựu HS khoá 42)

Xem thêm phản hồi...